Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Gió

Trái tim mình tự nhiên tê buốt khi gió quay đi mà không nhìn thẳng vào mắt mình. Trước đó gió nhìn mình một ánh mắt khác hẳn, mình và gió đều ý thức được rằng tới đây sẽ phải tạm chia xa. Mình và gió có lẽ đều sợ sự chia ly… Mình bắt gặp ánh mắt của gió và muốn mếu máo lắm, nhưng cố nuốt nước mắt vào trong mà không nói được gì… Gió đi ra cửa rồi gió quay lại véo vào má mình, đùa cho mình cười, nhưng cười sao được. Một cái ôm sao thấy vẫn chưa đủ… Gió bảo “ít thôi không thì không đi được đâu”…Gió buông mình ra và quay đi, mình cũng không dám nhìn theo gió nữa, cố không bật khóc lên cho tới khi không thấy gió nữa. Không đủ can đảm để chạy theo giữ gió lại vì sợ gió buồn và áy náy. Mình luôn muốn gió ở bên mình thật thoải mái không phải nghĩ nhiều mà.
Gục đầu vào gối bật ra tiếng khóc, gọi cho Cường cho đỡ đau nhưng không nói nên lời, có lẽ Cường gọi cho gió và nhắn lại cho mình rằng “nó bảo nó không muốn ở lại nhìn vào mắt Linh nữa. Vì nó sợ ở lại thì lại khóc, xong không đi được nên nó đi thẳng. Nó bảo cứ về đi, bao giờ về tới nơi thì gọi điện cho nó.”
Đọc xong tin nhắn của Cường không biết là thật hay là Cường chỉ nói vậy thôi nhưng thấy nước mắt cứ tuôn ra ào ào, một cảm giác sợ hãi và những linh cảm không tốt kéo về. Sợ ra tết không gặp lại gió nữa, sợ gió sẽ về hoặc mình sẽ không được ở lại TN. Toan cầm ĐT nhắn tin cho gió, định bảo gió quay lại đây một chút nhưng không làm được, không nói được, chỉ giám gọi gió một câu. Gió không nhắn tin lại…
Đúng là gió, không ai có thể giữ một cơn gió bên mình… 
Đang bần thần trong nhiều nỗi buồn đan xen, chợt điện thoại có tin nhắn…
Gió hỏi rằng : “Khóc xong chưa hehe :D”. Mình vẫn cứng đầu cứng cổ bảo “ T khóc bao giờ hả m”.
Đúng là gió, không ai có thể gọi gió về nhưng một khi gió về thật ấm áp.
Thế là gió biết mình khóc…
Gió ngốc, cái thằng người lớn trẻ con mà chỉ cần nghĩ tới là mình có thể cười được. Cái thằng người lớn trẻ con đã từng nhăn mặt và kêu lên “hự hự, không muốn làm người lớn đâu”. Đến bên gió mình không cần toan tính gì cả, cứ vô tư qua ngày tháng…
Gió ơi, m có sợ xa t không, trong trái tim m đã có chỗ để sợ xa t chưa?
Từ lúc gió hỏi “ra tết m có lên nữa không”  “không biết nữa”
Rồi lúc gió nói “năm trước đã không đi vào sài gòn thì năm nay đi làm gì nữa”, tim mình thắt lại, gió à, thật sự t không muốn xa m đâu…
Lúc gấp đồ, mẹ gọi điện bảo mang đồ về nhiều ra tết đỡ mang về… ý mẹ là vậy đó, cũng chỉ lo cho mình thôi mà. Nhưng mình không muốn, không muốn đi đâu cả, ở đây có bạn bè, có gió.
“Mẹ t vừa gọi điện”
“Bảo gì”
“Mang đồ về nhiều ra tết đỡ mang, t bảo t không đi đâu cả”
“Như thế thì m lại cãi nhau với bố mẹ”
“K sao đâu, ra tết t bảo tìm việc làm, bảo tìm được việc, t sẽ cố gắng, t biết m ghét t lắm, nên t phải ở đây làm m tức chết mới thôi”
“t chả quyết định được cho m, tùy m thôi”
“ừm, k sao mà, t sẽ ở lại bên cạnh m cho đến lúc m không cần t nữa”
“hâm à”
“dám bảo t hâm à, t oánh m phát chết luôn đấy”
Rồi khách vào nhiều, gió không nhắn tin lại nữa.
Sắp lên xe… Bạn nó chở ra cổng trường chờ xe.
Gió nhắn tin « Thằng cường đang ở nhà t »
« ừm, tình hình sao rồi »
Đôi ba tin nhắn, gió bảo mình gọi cho Cường hỏi thăm tình hình.
Mình biết gió đang buồn và long lắng lắm, gió là người sống tình cảm.
Hỏi Cường thì Cường tuôn ra một loạt, mình rơm rớm nước mắt…
Vì cảm giác đó như một kịch bản để ép gió về nhà… Thương gió, nghĩ về gia đình gió…Mình đã không nói những lời mình nghe từ Cường cho gió, mình bảo Cường tự nói cho gió, vì thật sự mình đang hoài nghi những lời đó, một khi đã hoài nghi thì mình không bao giờ nói ra, nếu nói sai thì tội nghiệp gió lắm.
Buồn, nước mắt lại lăn dài trên má mình, uống thuốc chống say vào bị buồn ngủ nhưng không tài nào ngủ được. Chỉ muốn xuống xe ngay lập tức chạy đến với gió, nói với gió rằng « m ơi đừng buồn, có t ở đây ». Mình sợ gió lại rơi nước mắt như hôm nọ… Gió à, t phải làm sao ?
Mình nhắn tin với Cường, vì mình và Cường vẫn lo lắng cho gió.
Lần này những lời Cường nói thật sự khiến mình cảm giác mình cũng là một quân cờ trên bàn cờ để ép gió về nhà, thật rùng mình ghê sợ.
« Tớ thấy mọi thứ cậu nói rất không logic »
« Biết ngay là bạn Linh nẽ nói như vậy mà »
« Tớ đang nghĩ t cũng là một quân cờ trên bàn cờ vậy- Tình kế »
« Đấy là Linh nghĩ vậy. T cũng không biết nói như thế nào cho phải. Linh nghĩ sao cũng được. Quen nhau 2 năm rồi thì phải. Chắc Linh hiểu t hơn ai hết. Nếu thấy không thích thì cũng không sao. Xin phép thay mặt gia đình Hưng, t vẫn cảm ơn Linh nhiều »
« Cảm ơn vì cái gì ??? »
« vì giúp Hưng nhiều »
« cường nhầm rồi, nếu để chỉ nhận lời cảm ơn thì tớ không làm những chuyện như thế này đâu »
« t biết. Nhưng giờ t chẳng biết nói gì cho phải nữa, Linh nghĩ thế nào cũng được, T cũng không muốn giải thích nhiều chỉ làm sinh nghi »
« gia đình Hưng như thế nào t không cần biết, còn cậu, nếu muốn dùng tình cảm để đối phó với một người sống tình cảm như Hưng thì cậu sẽ làm tổn thương người khác đấy. Cậu không phải giải thích vì tớ là người đa nghi, khi t tin t sẽ tin, đang nghi ngờ thì giải thích cũng vậy thôi »
« Ừ, t không giải thích gì cả, Mọi chuyện sẽ là ý trời quyết định, Lúc nào đến sẽ tự đến, lúc nào đi không giữ được » « Mọi chuyện không phải do trời, do Hưng quyết định cường ạ »
« uk »
« t chỉ thấy tội nghiệp cho Hưng thôi, Sống trong bển ngọc kim cương, không bằng sống giữa tình thương bạn bè. Thế mà tình thương bạn bè dành cho Hưng đều có mục đích »
« ý Linh là vậy à, Tình thương bạn bè là giúp nhau lúc hoạn nạn, Còn mục đích là gì »
« Mục đích dù tốt hay xấu thì cũng mang đầy toan tính. Hưng là con người bị tổn thương nhiều về tình cảm : gia đình + tình yêu. Xin mọi người đừng bắt Hưng phải làm người lớn khi Hưng chưa muốn. T xin mọi người đấy ! Để cậu ấy vấp ngã rồi cậu ấy sẽ đứng dậy »
« Lời này có lẽ gửi cho gia đình Hưng sẽ tốt hơn đấy. Mọi chuyện không như ý mình đâu. Đôi khi cơ hội chỉ có 1 lần duy nhất, cơ hội này do Hưng, là kẻ gây ra và chi có Hưng mới có thể gỡ rối »
« t không cần biết gửi cho ai, nhưng tất cả mọi người đều ra sức bắt Hưng như thế này thế nọ, nghĩ H sai, nhưng sao mọi người không nghĩ họ cũng đang sai, đang làm tổn thương sâu sắc Hưng thêm. Xin mọi người hãy đặt mình vào hưng và đừng làm thằng người lớn trẻ con mà t thương yêu phải rơi thêm giọt nước mắt nào nữa »
« T không ép được ai cả, t luôn tôn trọng quyết định của mọi người, cũng không có lời lẽ nào thách thức , thúc ép hưng cả, vì vậy không được đánh đồng với gia đình nó, t là kẻ ở giữa, muốn hòa hợp cho cả 2 bên thôi, 2 bên đều khuyên đủ cả rồi, mỗi bên nhường một ít sẽ được, còn chuyện nói thế nào do 2 bên lựa chọn hướng đi thôi, cuộc sống có những lúc vẫn phải lựa chọn điều mình không muốn để tốt cho mai sau »
« t không thể vui nổi Cường ạ »
« ừ thôi nghĩ ít thôi, ngủ đi, sáng mai dậy không lại say xe, giờ mà lăn ra đấy không ai cứu đâu » « kaka, còn lâu mới lăn ra được, anh tôm bây giờ không dễ gục ngã thế đâu, vì còn nhiều người cần anh lắm, kaka » « vừa hôm nọ đấy =)) »
« đấy là tại thằng gió nó độc mồm độc miệng=)). Tự nhiên có người lao thẳng xe máy vào người ta thì chả thế. Cứ để bình thường xem.Kaka. »
« ờ xem, mai về không lăn mới lạ »
« Không phải thách Tây mặc váy đầm nhá »
« =)) »
«sao nào. câu này của ai ấy nhỉ »
« của bác Cường chứ ai hờ hờ » « vâng, và cây gậy của bác hay chống ngày nào đã đập vào lưng bác.kaka »
« :v »
« Một cảm giác thật letephe với cảnh đêm, xe chạy và bài hát Valentine chờ »
« Ngồi xe mà cứ như đi hưởng tuần trăng mật ấy nhỉ »
« chuyện, atom mà, đối thơ đê :
Lơ lửng ánh đèn đêm quê
Tình ca mang gió về hồn si mê »
// Chỗ này là mình đang nhớ gió một cách da diết không tả được hơ hơ.
« Thôn nghèo quê ở còn trăng sáng
Phố về tấp nập ánh đèn xanh
Đi xa muôn vạn ngàn thượng lý
Cách trở xuân thề lại tư hương »
// cái gì mà thông nghèo chứ, cái thằng cường cửng đang nghĩ gì đây, chắc nó lại đặt nó vào tâm trạng của mình chứ gì….
« Thôn nghèo quê ở còn trăng sáng
Phố về tấp nập ánh đèn xanh
Chia xa đại ngàn đong nỗi nhớ
Cách trở trăng về trong gió mơ »
// Lại nhớ gió, nhớ lắm, mọi thứ đều đong đầy 
« Gió đi cách trở trong lòng gió
Trăng thề thổn thức đục trăng tơ
Trăng in bóng cả soi mặt nước
Bóng tưởng trăng về trong ánh gương”
// Hơ, cường cửng làm mấy câu này ý gì đây, nhớ hiên chăng, chả có nhẽ… Trăng mí gió là mình với Hưng mà :P, lại ăn cắp bản quyền à.
“Còi xe réo rắt nỗi lòng
Quê xa đẫm lệ mẹ già chờ mong
Xuân về vương chút gió đông
Bỏ lại xứ ấy mùi hương gió nồng”
// Đây, nhớ lại lúc gió đi này… gđ, gió… vẫn phải về, đánh để gió lại một mình mà không bên gió được…
“Quê xa gửi gắm bao tình nhớ
Như lòng mong mỏi phút hồn mơ
Hồn mơ cao gió treo ngọn tít
Trăng già trăng ngủ lấp hồn mơ”
// Hê, dạo này cường cửng cao tay gớm, khoản này chắc chắn cu cậu nhớ Hiên
“Gương còn soi bóng trăng không?
Hay là mặt nước ngóng trông trăng về
Gió buồn ngồi hát trên đê
Mây về theo gió lời thề ngày xưa”
// Đoạn này thật ra… mình đang nghĩ không biết gió đối với mình như thế nào… Và… có khi nào “mây” và “gió” quay lại, bỏ lại mình “trăng” ngóng trông không, mình có chút buồn và sợ mất gió.
“Ngày xưa cũng đã ngày xưa ấy
Trăng soi bóng ngả in mặt giấy
Bút nét hoang sơ vẽ tỏ tường
Tay lòng chắc dạ vẫn còn đây”
// Bài thơ chốt thuốc về cường cửng………..
“cái đệch, xe dừng lại đột ngột hết cả thơ của mình :’( huhu”
// và… hịc, xe dừng một phát hết cả cảm xúc thơ thẩn.